tholeanhthu

Saturday, November 11, 2017

CÂU CHUYỆN THƠ VĂN XUÔI (1)



 Câu chuyện thứ nhất: về bài thơ đầu tiên .

Sau một ít bài thơ tự học rồi làm theo hình thức cũ/truyền thống, tôi chuyển "tông" mất khoảng ba tháng cho bài THƠ VĂN XUÔI đầu tiên: Nói cùng trái tim. Đây có thể gọi là bài thơ đầu tay, vì sau đấy, “Nói cùng trái tim” đã đăng được trên báo Tuổi Trẻ…
Khi này, những hiểu biết ban đầu về mặt hình thức cùng thể loại THƠ VĂN XUÔI với tôi là đọc qua trường ca "Khối vuông Rubic" của nhà thơ Thanh Thảo và trực tiếp nhất với trường hợp thơ này là bài thơ "Phía sau thơ" của cây bút trẻ, nhà báo Đỗ Trung Quân ( BáoTuổi trẻ). Môt lối thơ mới, tất nhiên là mới với tôi, người chỉ vừa tập tành học làm thơ, có thể cho phép người viết chuyển tải nhiều ‎ý tưởng chồng lấn, những lý/diễn giải nhùng nhằng, phù hợp lối thơ nhờ vào hình ảnh con chữ ; lại dùng được cả câu đối thọai … ( Sau này thì Anh Thu tôi còn “khoái tỉ” tập thơ "Lá cỏ" của nhà thơ W. Whitman, Mỹ. Một lối thơ mà “chất” văn xuôi đậm đặc nhất. Rất tiếc tập thơ này đã thất lạc …).
Tôi làm thơ, khi lần đầu biết đến tình cảm gái trai. Một ít trở ngại từ cá nhân, nên trong giao tiếp tôi có nhiều e dè, nhút nhát. Thế nên, ngoài bạn học ở trường, đến hơn hai mươi tuổi rồi mà tôi vẫn chưa có được một người bạn gái nào thật đặc biệt. Tôi đã khởi sự việc làm quen qua đường thư từ khi đã vào năm thứ hai Đại học Nông nghiệp. Những người con gái đầu tiên bước vào cuộc sống tôi, vốn là học sinh trường cấp ba, nơi tôi đã từng học. Bọn họ là học trò của bà chị tôi. Trong một lần đọc truyện ngắn dự thi viết về người thày do Đoàn TNCS Sở Giáo dục TP HCM tổ chức, tôi đã làm gan, viết một lá thư góp ý truyện của một cô bé lấy bút danh là V. Đan. Thư qua lại một vài lượt, tôi quen thêm T.A , một học sinh giỏi văn từ cấp học phổ thông cơ sở, bạn V. Đan. Tôi và T.A, ngày một "tâm đầu ý hợp", lượng thư trao đổi chuyện sách, quyển truyện ngày một đều hơn. Phải nói, T.A viết thư đọc vừa-đủ-để-thích. Và thì như bạn đã biết, tôi "phát tiết" làm thơ!
Nói cùng trái tim” được tôi cấu tứ như tâm sự về cuộc đời với người trong tình cảm của riêng mình, với T.A. Không rõ, bài thơ đã "thấm sâu" vào T.A đến mức nào, mà tôi đã từ vai diễn một người anh tinh thần, tiến dần thành người yêu của cô ấy. Nói nhỏ, các bạn nghe rồi thì bỏ dùm tôi, thời gian đầu quen biết, tôi được xác định là người đến sau. T.A có một tỉ bạn (tình cảm) từ năm em học lớp chín !  Khi đã thuộc về nhau, em vẫn thường nhắc/nói: Anh được vợ từ bài thơ này !
Các bạn cho phép Anh Thu tôi ( tắt AT tôi) giới thiệu bài thơ dưới đây nhé !

Nói cùng trái tim

Anh đã chạy thi, đã ước hẹn sóng đôi với đời em đến cuối chặng đường dài. Làm sao anh lại quên được em. Trái tim không hề biết dững dưng nhạt lạnh.Bao giờ cũng ồn ả trước những khuyết tật của đời thường. Nó va đập mắt anh. Bóp xọp niềm tin gầy yếu của anh.
Em đã sóng đôi với cuộc đời anh. Anh vui sướng vô cùng được có em bên cạnh. Trái tim kiêu hãnh luôn bước đi bằng nhịp Fox. Không một phút ngừng nghỉ. Ngày. Đêm.
Anh vui sướng, hạnh phúc đến vô cùng có được em. Bằng cái nắm tay mà văng mạng với thời gian rêu phong kết tảng. Hệt như anh. Công việc làm người anh đã không từng đợi sáng.
Không đợi sáng nghĩa là anh chạy thi với em, với thời gian. Một cuộc thi không có người chiến thắng. Không cả người thua cuộc. Đã tin yêu, gởi trao cho nhau chúng ta phải xứng đáng cùng nhau.
Nói thế mà không dễ một chút nào!. Lắm lúc anh cứ muốn chối tuột cái phần việc làm người khốn khó trăm bề cho bỏ mệt. Anh ì ra, giả ngây giả điếc.
Người ta nói :
- Đấu tranh biết phải tránh đâu.
- Gối săn vẫn thua cúi đầu. 
Anh như núp vào bóng mọi người. Mọi người che khuất mất anh. Chỉ riêng em lặng thầm trong ngực. Em thao thức cho anh trở giấc. Sáng ra …
Anh học ở em, người có nhịp đập sau đã không như nhịp đập trước. Bao giờ mà chẳng mạnh mẽ và dồn dữ hơn. Để anh luôn gẫm suy với cái anh hôm qua chưa vượt được. Để anh luôn trở trăn với cái anh hôm nay chưa đạt tới. Anh đạp, anh chòi trong bể đời còn cơ man nào là trái ngang hỗn tạp. Anh cứ đạp. Anh cứ chòi. Như là khẳng định mỗi mơ ước với một niềm tin. Hệt như em. Không một phút giây ngừng nghỉ. Ngày. Đêm.
Cảm ơn em. Cảm ơn cái nắm tay tình yêu của một đời chung thủy. Ân nghĩa dễ bao lời nói hết, phải không em ? Mỗi tích tắc qua đã là sâu nặng. Mỗi tích tắc qua đã làm trắng tóc. Huống gì ta cùng chạy thi…
Cảm ơn em. Bầu rượu thắm tươi máu đỏ. Trái tim suốt cuộc đời anh kết bó…

. Bài thơ "có giá" thế đó, nhưng nó đã được chào đón như thế nào, các bạn có biết không?
Một bạn đọc thân thiết, bỏ công tra cả từ điển tiếng Việt, phán: không có chữ bóp xọp. Bóp vở, bóp bể, bóp nát … xì bét thì có ! Bà chị giáo viên AT tôi nói ở trên, người đầu tiên góp ý ngay khi đọc bài thơ thì bảo: không hiểu gì hết. Chị tốt nghiệp Tổng hợp Toán, vừa giảng dạy, vừa giữ luôn chức Bí thư Đoàn trường. Không hiểu, nhưng chị cũng nhiệt tình, nhận đưa cho người bạn dạy văn, đã có nhiều thơ đăng báo. ( Nhà thơ T.N). Oách không? Câu trả lời sau hai tháng cũng gần …tương tự. Phần khá hơn một chút là câu hỏi khuyến mãi: thơ gì kỳ vậy? Lời khuyên attach thêm cho AT tôi là người mới tập tành làm thơ (để đăng được báo) thì nên theo khuôn khổ chung, quen thuộc mà viết!
Thơ gì kỳ? Không kỳ sao biên tập viên kỳ cựu của báo Tuổi Trẻ, nhà báo LĐT đưa in bài thơ của tôi vào mục viết ngắn, trang Nhịp sống trẻ của báo (năm 1986) nhá.

Mà nói gì bài thơ này. Sau đó tôi còn viết "Nghĩ về thơ", cảm hứng với loạt bài viết cùng tựa bài này, của nhà thơ Chế Lan Viên ... Báo VNTPHCM đưa vào trang viết TRẺ. Còn bài thứ hai ( Nghĩ về thơ (2)) viết tiếp nối bài một thì Tạp Chí Thơ Hội Nhà Văn VN đăng trong mục "chuyện nghề". Ý tôi thì hình thức thơ văn xuôi AT tôi dùng/xài ko có nhiều trang thơ công nhận.   


P/s : Sang "thời AI tới" AT tôi có chia sẻ v/v này thì AI cho là Tạp chí Thơ đưa bài hai vào chuyện nghề là hợp lý ( ý đúng là chuẩn xác!). Bạn đọc theo Blog đây hay tìm kiếm Gg chắc có hai bài Nghĩ về thơ đấy.

0 Comments:

Post a Comment

<< Home